Csaga Portal
Đang tải dữ liệu...

 >  Trang Chủ  >  Tham gia  >  Tài trợ  >  Những câu chuyện chưa kể

Những câu chuyện không bao giờ cũ


Cách đây 3 năm trong một cuộc triển lãm tại ngày hội “Vì một thế giới không bạo lực” đã có những câu chuyện như thế….


Chuyện cái bô không nắp

Khi ốm đau, tôi chỉ mong nhận được một chút quan tâm của chồng. Nhưng thật trớ trêu, chồng tôi chẳng những không hề mảy may thương vợ mà còn có hình thức “chăm sóc” tôi đến mức không ai có thể tưởng tượng nổi.
Anh, ngoài những món như chửi mắng đấm đá…còn chăm sóc tôi bằng một món rất đặc biệt là cái bô này đây. Con nhỏ của tôi sau khi đi xong, bố nó phát cho nó 3 cái cháy mông vì dám ‘tạo ra sản phẩm’ rồi mang cái bô đặt ở đầu giường tôi: “Này, tao để cái bô đấy cho mày ngửi, cho mày chết mẹ mày đi”…


GIÁ XOONG NƯỚC LÚC ẤY ĐỪNG NÓNG...

Em chồng tôi bị ốm phải vào bệnh viện, tôi nhận trách nhiệm mang cơm vào cho chú ấy. Hôm ấy tôi sắp cơm xong cả rồi nhưng vì trời mưa to và tôi thấy rất mệt nên chưa đưa đi được.
Biết tôi chưa mang cơm vào cho chú em, chồng tôi đã đá cả xoong nước nóng vào người tôi. Ngược lại, mỗi khi mẹ con tôi ốm, chồng tôi không hề bận tâm lo lắng. Những lúc ấy tôi lại nhờ đến chị em nhà ngoại, và chỉ mong rằng anh ta để yên cho mẹ con tôi đã là tốt lắm rồi
.

CHIẾC XÍCH CHÓ

“Tôi bị chồng đánh không biết bao nhiêu lần, tôi cũng chẳng nhớ rõ. Những ngày bình yên chỉ đếm được trên đầu ngón tay chứ chưa nói gì đến hạnh phúc.
 Không vừa ý là đánh, chuyện bực ở ngoài xã hội về cũng nhè vợ ra đánh, có ai nói gì chẳng cần biết đúng sai về cũng đánh... và cả những lúc trông ngứa mắt cũng đánh. Nhiều người bảo “sống với chồng như thế thì bỏ đi còn hơn”. Tôi cũng rất buồn nhưng lần lữa vì thương con còn nhỏ và thương mẹ già thấy tôi đau lòng.
Ngày tTôi muốn ly hôn với người chồng coi việc đánh tôi như một trò tiêu khiển.Nhưng anh đã đánh cho tôi một trận thừa sống thiếu chết và dùng chiếc xích chó để xích tôi lại. Vì sợ mọi người biết, anh ta đã xích tôi trên gác hai và bỏ đi. Sang ngày thứ ba tôi cố gắng vươn người ra cửa sổ gọi hàng xóm cứu giúp, họ đã gọi công an vào giải thoát cho tôi.”

 Viên gạch biết bay

“Nếu các bạn luôn nghĩ gạch chỉ dùng để xây nhà thì chắc hẳn các bạn nên nghĩ lại.
Khi xây nhà, chồng tôi chẳng thèm bàn với tôi một câu. Khi tôi hỏi thì anh ấy quát: “Cô đàn bà biết gì mà hỏi? Về lo bếp núc đi, không thì bước về nhà ngoại mà ở…”
Tuy rât bực nhưng tôi nhịn chẳng nói gì, chỉ đứng tượng tượng xem nhà mình sẽ thế nào. Thế là chồng tôi nói: “Còn đứng đấy à, có bước đi không. Đứng đấy cho ngứa mắt tao”.
Tôi chưa kịp bước đi thì chồng tôi cầm luôn viên gạch ném thẳng vào người. Hậu quả của “cái việc  đơn giản” đấy là tôi bị tím đùi đến hơn một tháng
.


Câu chuyện bình nước

Trước khi về nhà chồng, bố mẹ tôi đã dạy rất nhiều về cách làm dâu, về cách đối nhân xử thế với chồng và gia đình chồng.
Tôi đã cố gắng rất nhiều mà vẫn không chiều lòng được gia đình chồng. Kết quả những nỗ lực của tôi là những cái nguýt dài và bao trận đòn của mẹ chồng và chị em gái chồng.
Tất cả đều xem tôi là người giúp việc. Ngay cả chồng tôi cũng vậy.
Hôm đó, con tôi sốt cao. Tôi nhờ mẹ chồng rót cho cháu cốc nước để cháu uống thuốc.
Chồng tôi không nói không rằng cầm ngay chai nước ném thẳng vào mặt mẹ con tôi.
Hai mẹ con ướt hết dù cháu đang ốm nặng.
 

 Câu chuỵên về chiếc vồ đập đất.


Tôi không thể nghĩ được rằng chồng mình lại vũ phu và tàn ác đến mức như vậy. Hôm đó tôi đang một mình san và nện lại cái nền nhà cho phẳng vì gia đình sửa lại nhà. Đến khoảng 11 giờ trưa thì chồng tôi đi ăn đám giỗ về và hỏi tôi rằng đã nấu cơm nước gì chưa, dọn ra để anh ta ăn. Tôi ngạc nhiên và hỏi lại rằng hôm nay anh đi ăn đám giỗ mà sao lại về nhà ăn cơm? Anh ta trả lời rằng đó không phải là việc của tôi và chửi tôi một lúc. Tôi không cãi lại mà chỉ nói rằng tưởng anh ta đi ăn giỗ đến chiều mới về thì 4 mẹ con tôi sẽ nấu cơm ăn muộn hơn mọi ngày vì các con tôi đi học về muộn, còn tôi thì cố nện cái nền nhà cho xong. Sau đó tôi cũng có nói thêm là nếu đói quá thì ăn tạm ít cơm nguội để từ sáng, còn tôi sẽ chuẩn bị đi chợ nấu cơm trưa. Tưởng chồng mình đã hiểu được lý do và thông cảm nhưng không ngờ anh ta lại chửi tôi tiếp là đồ gái đĩ già mồm, lý sự với anh ta. Sau đó anh ta bỏ ra ngoài sân một lúc. Tôi cũng tưởng chắc là anh ta chạy sang nhà hàng xóm chơi thôi. Nào ngờ khoảng mấy phút sau tôi nghe thây một tiếng bộp rõ to và thấy rất đau ở lưng, rồi tôi không biết gì nữa cả….
 Đến mãi lúc tối tôi mới tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong trạm y tế xã, bên cạnh là đứa con lớn nhất và mấy anh chị em đằng nhà chồng. Sau đó đứa con kể lại với tôi rằng khoảng 11giờ 30 phút thì nó đi học về và nhìn thấy tôi nằm sấp mặt ở nền nhà còn chồng tôi thì vẫn đang ngồi uống nước trên bàn. Nó hoảng hốt lay tôi dậy nhưng tôi không biết gì nên nó quay sang hỏi chồng tôi. Chồng tôi nói với nó là tôi ăn vạ và cấm nó không được động vào tôi. Nó sợ quá, chạy ra sân kêu hàng xóm đến giúp rồi mọi người mới đưa tôi đến trạm y tế xã. Sau đó công an xã đã đến bắt tạm giam chồng tôi để làm rõ sự việc. Anh ta phải viết bản tường trình, nộp 200 nghìn tiền phạt và hôm sau mới được thả cho về. Hôm sau các cán bộ xã và thôn cũng đến trạm xá thăm hỏi tôi và hứa sẽ không để anh ta tiếp tục hành hung tôi nữa. Hàng xóm sau vụ đó cũng tỏ thái độ khinh bỉ và coi thường chồng tôi. Họ lên án rất mạnh, đến nỗi chồng tôi không dám bước chân ra khỏi nhà vào ban ngày trong vòng hơn 1 tháng trời. Sau đó anh ta đã xin lỗi tôi cùng các con và cũng đã có những thay đổi tốt hơn, không còn dám đánh đập tôi nữa.
                                            (Câu chuyện và hiện vật do trung tâm RAFT đóng góp) 

Câu chuyện về chiếc kìm.

Chúng tôi đã được một chị chủ tịch Hội phụ nữ xã kể lại rằng ở xã của chị có một trường hợp mà người chồng đã dùng chiếc kìm như thế này làm hung khí để hành hạ người vợ. Chị nói người vợ đã phải chịu đựng kiểu hành hạ này hơn 1năm trời trước khi kể với chị. Chị vợ khoảng 32 tuổi và làm nghề buôn bán nhỏ còn anh chồng thì 36 tuổi và chuyên nhận thầu các công trình xây dựng. Nguyên nhân chính của sự việc là do người chồng ghen tuông. Trước đây khi mới lấy nhau, anh chồng đã nhiều lần bắt vợ ở nhà không cho đi bán hàng. Chị vợ đã giải thích rằng đó là nghề nghiệp của chị và chị cũng không muốn phải phụ thuộc vào chồng. Thế rồi sau đó họ thường xuyên cãi nhau, cũng đã có đôi lần anh ta đánh đập chị vợ. Sự việc trở nên nghiêm trọng khi chị vợ được mời tham gia vào một số tiết mục văn nghệ của Hội phụ nữ thôn để chuẩn bị cho ngày 8 – 3. Hôm đó anh ta không cấm được vợ đi tập nên đã chửi bới và tát chị mấy cái. Sau đó chị vợ chạy ra sân nhưng anh ta đã chạy theo ngay phía sau và lục trong túi đồ nghề để lấy ra chiếc kìm. Rồi anh ta dùng chiếc kìm và kẹp vào tay chị vợ. Theo lời chị chủ tịch Hội phụ nữ kể thì chị vợ đã không thể tưởng tượng được rằng khi bị chiếc kìm kẹp vào tay lại đau buốt đến như vậy và kinh khủng hơn là chị càng kêu thì anh ta càng siết mạnh. Kêu được mấy câu thì chị không thể kêu tiếp được nữa vì cảm giác đau buốt đã quá sức chịu đựng. Rồi chị đã phải van xin anh ta và nói là sẽ không đi tập văn nghệ nữa. Từ sau vụ đó, cứ mỗi khi có mâu thuẫn hay xích mích là anh chồng lại lôi chiếc kìm ra để hành hạ chị. Chị vợ nói có những tháng chị đã phải 2 lần chịu đựng cái cảm giác kinh khủng đó. Thế rồi một hôm có chị bạn thân của chị vợ đến chơi đúng lúc chị vừa bị chồng hành hạ. Chị bạn này thấy chị khóc thì đã gặng hỏi mãi chị mới nói ra. Người bạn đã khuyên chị vợ phải nói chuỵên này cho cả 2 bên gia đình và chính quyền để được giúp đỡ. Tuy nhiên chị vợ đã xin cô bạn thân giữ kín chuyện này bởi công việc làm ăn của người chồng đang phát đạt nên sợ nếu nhiều người biết sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng chị bạn đã không đồng tình và nói rằng người vợ nên suy nghĩ lại và dũng cảm nói ra bởi nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn thì tâm lý và sức khoẻ sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thế rồi hơn 1 tuần trôi qua, cuối cùng thì chị vợ cũng tìm đến để nói với chủ tịch HPN và sau đó HPN đã đề cập chuyện này với bên công an, tư pháp và chính quyền xã để mời anh chồng đến làm việc. Công an xã đã lập biên bản và bắt anh chồng ký cam kết sẽ không tái phạm và sau đó nộp phạt hành chính 500 nghìn đồng. Cùng với việc phạt hành chính thì chính quyền xã đã gặp mặt với 2 bên gia đình để thông báo sự việc để giám sát người chồng và hỗ trợ người vợ.
                                           (Câu chuyện và hiện vật do trung tâm RAFT đóng góp)

Con dao            
 

Hiện vật do Chị Tạ Thị D. – Thành viên câu lạc bộ “Vì hạnh phúc gia đình” xã Vĩnh Ngọc, Đông Anh, Hà Nội cung cấp.
“…Vừa về đến nhà, lời đầu tiên chồng tôi nói là sai con đi mua cho bố chai rượu về đây. Con tôi bảo: “Bố ơi, bố có biết 1 chén rượu phải trả giá với ba mươi triệu đồng không? Bố có biết chỉ vì rượu mà bố phải nằm viện, gia đình phải vay mượn tiền để chữa bệnh cho bố không?”
 …Thế là chồng tôi xông tới đánh con tới tấp. Chồng tôi còn vớ được con dao để chém con. Tôi sợ quá (…) lấy hết sức giằng lấy con dao trên tay chồng tôi và đẩy con tôi ra ngoài. Trong lúc xô đẩy, không biết ai đã đóng cửa phòng ăn nhà tôi lại…
Tôi vội vàng kêu lên: “Ông bà đóng cửa để cho bố con nó giết nhau à?”(…)Tôi và con chạy được ra sân. Tôi bỗng dưng nhìn thấy bàn tay dính máu. Tôi kiểm tra thì thấy vết thương ở khuỷu tay tôi. Con tôi chạy xuống phòng ăn thì thấy máu chảy khắp phòng ăn mà tôi không biết mình bi thương từ bao giờ…”


Chiếc ghế gỗ
 

 Đây là chiếc ghế gỗ 4 chân duy nhất trong một bộ bàn ghế còn sót lại. Nó cũng là công cụ anh dùng để đánh tôi.
Chỉ còn lại duy nhất cái này, 3 cái kia anh đã dùng quá nhiều lần: đánh, bổ, ném... vào người tôi nên chúng đã tan tành hết cả rồi. Tôi đã cho chúng vào bếp đun hết rồi.

 

 




Số lượt đọc:  248  -  Cập nhật lần cuối:  07/11/2011 02:02:12 PM
Media
 
Đối tác